Đây là cách ai cũng nghĩ ra đầu tiên khi trẻ không chịu uống. Nó có ba vấn đề riêng biệt — và chỉ một trong ba là chuyện thuốc, hai cái còn lại thì xảy ra kể cả khi đã được cho phép trộn.
Ba vấn đề của việc trộn là gì
- Một, thứ trộn vào có thể ảnh hưởng thuốc
- Hai, trẻ bỏ dở phần đã trộn là bỏ dở liều mà không biết mất bao nhiêu
- Ba, trẻ có thể chê luôn món đó về sau
- Chỉ vấn đề đầu là chuyện thuốc
- Mục cuối là điều đáng nhớ nhất
Hai vấn đề sau xảy ra kể cả khi đã được phép trộn, nên chúng cần cách xử lý riêng.
Sai ở chỗ nào thì thuốc mất tác dụng
- Trộn vào thứ không nên thì rơi vào đúng chuyện của chuyên mục uống với gì
- Trẻ bỏ dở thì liều vào ít hơn mức cần
- Và người cho uống không biết để nói lại
- Nên đợt điều trị bị đánh giá dựa trên liều mình tưởng, không phải liều thật
- Mục thứ ba là chỗ thông tin bị mất
Mục cuối là hậu quả xa nhất, và nó dẫn tới việc tăng liều hay đổi thuốc không cần thiết.
Vì sao phải hỏi trước khi trộn
- Vì thứ trộn vào thuộc đúng chuyện thuốc đó có được uống cùng hay không
- Và câu trả lời khác nhau theo từng loại
- Không có nguyên tắc chung để tự suy
- Một câu hỏi lúc lấy thuốc thay cho mọi lần đoán về sau
- Mục thứ ba là lý do bài này không đưa danh sách
Mục cuối là thời điểm hỏi đúng, tức lúc nhận thuốc chứ không phải lúc trẻ đang chống.
Nếu đã được cho phép trộn thì trộn thế nào
- Trộn vào lượng rất nhỏ, không trộn vào cả bát hay cả bình
- Cho uống ngay sau khi trộn, không để lâu
- Và chọn thứ không phải món ăn chính của bữa
- Cũng không phải món trẻ thích nhất
- Mục đầu là nguyên tắc quan trọng nhất
Hai mục cuối bảo vệ bữa ăn và món ưa thích của trẻ, và đó là phần hay bị mất.
Về việc trộn vào lượng nhỏ
- Lượng nhỏ thì trẻ ăn hết được trong vài thìa
- Nên biết chắc cả liều đã vào
- Trộn vào cả bát thì không cách nào biết vào bao nhiêu
- Vài thìa là đủ, không cần nhiều hơn
- Mục thứ hai là lợi ích chính
Mục thứ ba là lý do cách kia hỏng, và nó là chỗ sai phổ biến nhất của việc trộn.
Vì sao không trộn vào bình sữa
- Vì trẻ bú dở bình là bỏ dở liều
- Và không ai biết vào được bao nhiêu
- Ngoài ra trẻ có thể nhận ra mùi lạ rồi từ chối cả bình sữa
- Mất cả thuốc lẫn bữa ăn
- Mục thứ ba là rủi ro lớn hơn người ta tưởng
Mục cuối là kết cục tệ nhất, và nó ảnh hưởng cả những bữa sau chứ không riêng bữa này.
Về việc đừng trộn vào món ăn chính
- Món chính là món trẻ phải ăn mỗi ngày
- Gắn nó với vị thuốc là làm trẻ chống cả bữa cơm
- Chọn một thứ nhỏ, riêng, không thuộc bữa
- Và cũng không phải món trẻ ưa nhất
- Mục thứ hai là lý do
Mục cuối là phần nên giữ lại, vì món ưa thích là thứ dùng được cho nhiều việc khác.
Trẻ phát hiện ra vị lạ rồi thì làm gì
- Đừng đổi sang trộn vào món khác mà trẻ thích hơn
- Vì sẽ mất luôn món đó
- Nói lại với dược sĩ
- Thường có dạng khác hoặc vị khác của cùng loại thuốc
- Và đó là lối gỡ đúng
Mục đầu là phản xạ hay gặp và nên bỏ, vì nó đốt dần mọi món trẻ chịu ăn.
Về việc trộn xong phải cho uống ngay
- Thuốc để lẫn trong thức ăn một lúc thì có loại đổi vị đắng hơn
- Và có loại đổi chất lượng
- Nên trộn xong là cho ngay, đừng trộn sẵn chờ tới giờ
- Càng không trộn sẵn cho nhiều bữa
- Mục thứ nhất là lý do thực tế nhất
Mục cuối là điều tuyệt đối không nên, và nó thuộc phần phải hỏi chứ không tự quyết.
Về việc nói với trẻ là có thuốc trong đó
- Với trẻ đã hiểu chuyện thì nên nói, đừng giấu
- Vì phát hiện bị giấu làm trẻ ngờ mọi thứ mình đưa sau đó
- Nói ngắn: trong này có thuốc, ăn hết rồi uống nước
- Trẻ chống một lần thì đỡ hơn ngờ cả tháng
- Mục thứ hai là cái giá của việc giấu
Mục cuối là cách cân, và nó cũng là cách giữ lòng tin cho những đợt bệnh sau.
Về việc ghi lại cách được dặn
- Ghi được trộn vào thứ gì, lượng bao nhiêu, và có phải cho ngay không
- Dán vào mặt trong nắp hộp thuốc
- Vì người cho uống có thể là người khác
- Và vì lời dặn bằng miệng chỉ giữ được vài ngày
- Mục thứ ba là lý do quan trọng nhất
Mục cuối là điều đã thấy nhiều lần, và một tờ giấy nhỏ giải quyết được cả hai.
Đổi được tại nhà và phần phải hỏi
- Đổi được: nếu đã được phép thì trộn vào lượng rất nhỏ và cho uống ngay
- Đổi được: không trộn vào bình sữa, không trộn vào món ăn chính hay món trẻ ưa nhất
- Đổi được: nói với trẻ đã hiểu chuyện là trong đó có thuốc, và ghi cách dặn dán lên hộp
- Phải hỏi: loại này có được trộn không, và trộn vào thứ gì thì được
- Phải hỏi: trẻ ăn dở phần đã trộn thì làm gì
Mục thứ tư là câu phải hỏi trước khi trộn lần đầu, và mục cuối là câu nên hỏi trước chứ đừng chờ tới lúc xảy ra.
Dấu hiệu phải gọi hỏi ngay
- Đã trộn nhiều ngày mà chưa từng hỏi có được trộn hay không
- Trẻ ăn dở phần đã trộn và không rõ vào được bao nhiêu
- Trẻ nôn ngay sau khi ăn phần có thuốc
- Trẻ lừ đừ, khó gọi dậy, hoặc mệt khác thường sau khi uống
- Mẩn khắp người, sưng môi hoặc mặt, hoặc khó thở — đi ngay
Mục cuối là cấp cứu; bốn mục trên thì gọi hỏi và nói rõ đã trộn vào thứ gì.
Nói câu này ở quầy thuốc
- "Cháu không chịu uống — loại này có được trộn vào thức ăn không?"
- "Nếu được thì trộn vào thứ gì, lượng bao nhiêu?"
- "Có được trộn vào bình sữa không?"
- "Trộn rồi phải cho ăn ngay hay để được một lúc?"
- "Cháu đã phát hiện ra vị — có dạng hay vị nào khác không?"
Câu thứ ba nên hỏi riêng chứ đừng gộp vào câu thứ hai, vì bình sữa là trường hợp có câu trả lời khác hẳn.
Câu hỏi thường gặp
Ba vấn đề của việc trộn là gì?
Một, thứ trộn vào có thể ảnh hưởng thuốc. Hai, trẻ bỏ dở phần đã trộn là bỏ dở liều mà không biết mất bao nhiêu. Ba, trẻ có thể chê luôn món đó về sau. Chỉ vấn đề đầu là chuyện thuốc.
Nếu đã được cho phép trộn thì trộn thế nào?
Trộn vào lượng rất nhỏ, không trộn vào cả bát hay cả bình. Cho uống ngay sau khi trộn, không để lâu. Và chọn thứ không phải món ăn chính của bữa, cũng không phải món trẻ thích nhất.
Vì sao không trộn vào bình sữa?
Vì trẻ bú dở bình là bỏ dở liều, và không ai biết vào được bao nhiêu. Ngoài ra trẻ có thể nhận ra mùi lạ rồi từ chối cả bình sữa — mất cả thuốc lẫn bữa ăn.
Trẻ phát hiện ra vị lạ rồi thì làm gì?
Đừng đổi sang trộn vào món khác mà trẻ thích hơn, vì sẽ mất luôn món đó. Nói lại với dược sĩ: thường có dạng khác hoặc vị khác của cùng loại thuốc, và đó là lối gỡ đúng.